Hào Sĩ Phường - Nét cổ kính giữa lòng Sài gòn


       Đặc sản Sài gòn không chỉ có những cơm tấm, gỏi cuốn, kẹt xe, khói bụi, những cột đèn xanh đỏ, mà còn là bữa tiệc của những con hẻm. 
      Hẻm to nhỏ ngắn dài đủ cả, có con xôm tụ rôm rả, con thì im ắng trầm lặng nhưng chúng đều mang âm hưởng của nhịp sống khi thì hối hả nhộn nhịp, khi chậm rãi lạ thường và rung lên với những tần số khác nhau.
      Và nếu bạn là mẫu người thích sự pha trộn, muốn lắng nghe tất cả những âm điệu đó thì Hào Sĩ Phường có lẽ là con hẻm đang chờ bạn gọi tên.

      Nhìn từ bên ngoài thì đây cũng như một con hẻm bình thường, khi bước vào thì sẽ thấy 2 bên là những dãy nhà nhỏ với những ô cửa đủ màu sắc và được chia thành 2 tầng. 

Chiếc cầu thang rỉ sét dẫn lên tầng trên, nơi ít xe cộ qua lại nên sẽ có phần yên tĩnh hơn.

      Tầng trên có 2 hành lang song song nhau, là nơi người dân ở đây thường bắt gặp và trò chuyện mỗi ngày.

      Điều dễ dàng nhận thấy là trước mỗi nhà đều có một bàn thờ nhỏ và những miếng dán màu đỏ có in chữ hoa màu vàng, một nét rất thường thấy trong các bộ phim Trung Hoa.

      Trước đây khi mới hình thành thì con hẻm này là nơi định cư của cộng đồng người Hoa khu vực chợ lớn, về sau thì một số chuyển đi và người Việt cũng bắt đầu về đây sinh sống tạo nên một nét giao thoa đặc sắc.

      Hành lang vừa là lối đi chính vừa là khoản sân trước nhà nơi người dân thường đọc báo và nhâm nhi ly cafe mỗi sáng.

Ngồi trong hẻm tĩnh,  nghe đời chậm lại.

      Có thể thấy hẻm đã có dấu hiệu tuổi tác, mệt mỏi vì những lớp sơn đã tróc và những cánh cửa rỉ sét khi đã đi qua hơn một thế kỉ với nắng mưa thành thị và in hằng dấu chân của biết bao kẻ đến người đi.

      Nhiều tài liệu nói về tên gọi Hào Sĩ Phường cũng như nguồn gốc hình thành của nó, nghe cứ hấp dẫn như tên một bộ phim kiếm hiệp nào đó, giả thiết thế nào thì bạn có thể tự tìm hiểu thêm, và sẽ là một trải nghiệm thú vị khi đến tận đây để nghe câu chuyện từ chính những con người dành cả thanh xuân ở đây kể lại.

      Không chỉ là nhà mà đây còn là nơi mưu sinh của cộng đồng người hoa với những món ăn đã quá quen thuộc với chúng ta như hoành thánh, há cảo, mì xá xíu... 







     Hàng nước nhỏ đặt giữa lối đi nối 2 dãy hành lang, buổi sáng đàn ông trong hẻm thường ra đây đàm đạo thế sự, đa phần giao tiếp bằng tiếng hoa, ai không hiểu thì chỉ có uống nước nhìn thôi, chị bán nước hông nói được tiếng Việt, hôm mình đi nhờ có anh trai gần đó dịch dùm nên gọi được 2 ly cafe sữa. Cafe ngon, thơm mùi sữa và cafe.

      Vì có kiến trúc độc đáo mang nét hoài cổ nên đây được chọn làm bối cảnh của nhiều video ca nhạc và cả phim ngắn, nhiều nhiếp xem đây là nơi tác nghiệp và cũng là nơi có nhiều bạn trẻ và bạn già tới đây chụp ảnh.

Vẻ mặt em con nít ngơ ngác nhìn cưng quá.

      Rất dễ bắt gặp chú chó thân thiện này ngồi trước hành lang, vô tình bắt được khoảnh khắc đâm chiêu hiếm hoi của ẻm trái ngược với vẻ hiếu động ngoài ống kính, thấy hiền, hông thấy cắn, ai tới thì ngửi ngửi thăm dò thôi.

      Người dân nơi đây mỗi sáng vẫn phải tất bậc đi học đi làm, vẫn là một phần của những hối hả ngoài kia, để lại đây một không gian tách biệt, chầm chậm với những âm thanh quen thuộc.
      Người ta thường rỉ tai nhau hoặc nói lớn lên rằng phải sống chậm lại nhưng lúc nào cũng nhìn đồng hồ, ranh giới nhanh chậm là vô định, trừu tượng và tùy vào quan điểm mỗi người.
      Ngoài kia thì nhanh, trong này thì chậm, chỉ cách nhau chục mét đường đi, với những con hẻm thì khoảng cách vật lý có thể phân chia ranh giới đó, để khi ngồi trong hẻm được nghe chuyện đời của hẻm một cách chậm rãi, vào Hào Sĩ Phường nghe Phường kể những câu chuyện thời gian.

Share:
spacer

3 nhận xét: