Hào Sĩ Phường - Nét cổ kính giữa lòng Sài gòn


       Đặc sản Sài gòn không chỉ có những cơm tấm, gỏi cuốn, kẹt xe, khói bụi, những cột đèn xanh đỏ, mà còn là bữa tiệc của những con hẻm. 
      Hẻm to nhỏ ngắn dài đủ cả, có con xôm tụ rôm rả, con thì im ắng trầm lặng nhưng chúng đều mang âm hưởng của nhịp sống khi thì hối hả nhộn nhịp, khi chậm rãi lạ thường và rung lên với những tần số khác nhau.
      Và nếu bạn là mẫu người thích sự pha trộn, muốn lắng nghe tất cả những âm điệu đó thì Hào Sĩ Phường có lẽ là con hẻm đang chờ bạn gọi tên.

      Nhìn từ bên ngoài thì đây cũng như một con hẻm bình thường, khi bước vào thì sẽ thấy 2 bên là những dãy nhà nhỏ với những ô cửa đủ màu sắc và được chia thành 2 tầng. 

Chiếc cầu thang rỉ sét dẫn lên tầng trên, nơi ít xe cộ qua lại nên sẽ có phần yên tĩnh hơn.

      Tầng trên có 2 hành lang song song nhau, là nơi người dân ở đây thường bắt gặp và trò chuyện mỗi ngày.

      Điều dễ dàng nhận thấy là trước mỗi nhà đều có một bàn thờ nhỏ và những miếng dán màu đỏ có in chữ hoa màu vàng, một nét rất thường thấy trong các bộ phim Trung Hoa.

      Trước đây khi mới hình thành thì con hẻm này là nơi định cư của cộng đồng người Hoa khu vực chợ lớn, về sau thì một số chuyển đi và người Việt cũng bắt đầu về đây sinh sống tạo nên một nét giao thoa đặc sắc.

      Hành lang vừa là lối đi chính vừa là khoản sân trước nhà nơi người dân thường đọc báo và nhâm nhi ly cafe mỗi sáng.

Ngồi trong hẻm tĩnh,  nghe đời chậm lại.

      Có thể thấy hẻm đã có dấu hiệu tuổi tác, mệt mỏi vì những lớp sơn đã tróc và những cánh cửa rỉ sét khi đã đi qua hơn một thế kỉ với nắng mưa thành thị và in hằng dấu chân của biết bao kẻ đến người đi.

      Nhiều tài liệu nói về tên gọi Hào Sĩ Phường cũng như nguồn gốc hình thành của nó, nghe cứ hấp dẫn như tên một bộ phim kiếm hiệp nào đó, giả thiết thế nào thì bạn có thể tự tìm hiểu thêm, và sẽ là một trải nghiệm thú vị khi đến tận đây để nghe câu chuyện từ chính những con người dành cả thanh xuân ở đây kể lại.

      Không chỉ là nhà mà đây còn là nơi mưu sinh của cộng đồng người hoa với những món ăn đã quá quen thuộc với chúng ta như hoành thánh, há cảo, mì xá xíu... 







     Hàng nước nhỏ đặt giữa lối đi nối 2 dãy hành lang, buổi sáng đàn ông trong hẻm thường ra đây đàm đạo thế sự, đa phần giao tiếp bằng tiếng hoa, ai không hiểu thì chỉ có uống nước nhìn thôi, chị bán nước hông nói được tiếng Việt, hôm mình đi nhờ có anh trai gần đó dịch dùm nên gọi được 2 ly cafe sữa. Cafe ngon, thơm mùi sữa và cafe.

      Vì có kiến trúc độc đáo mang nét hoài cổ nên đây được chọn làm bối cảnh của nhiều video ca nhạc và cả phim ngắn, nhiều nhiếp xem đây là nơi tác nghiệp và cũng là nơi có nhiều bạn trẻ và bạn già tới đây chụp ảnh.

Vẻ mặt em con nít ngơ ngác nhìn cưng quá.

      Rất dễ bắt gặp chú chó thân thiện này ngồi trước hành lang, vô tình bắt được khoảnh khắc đâm chiêu hiếm hoi của ẻm trái ngược với vẻ hiếu động ngoài ống kính, thấy hiền, hông thấy cắn, ai tới thì ngửi ngửi thăm dò thôi.

      Người dân nơi đây mỗi sáng vẫn phải tất bậc đi học đi làm, vẫn là một phần của những hối hả ngoài kia, để lại đây một không gian tách biệt, chầm chậm với những âm thanh quen thuộc.
      Người ta thường rỉ tai nhau hoặc nói lớn lên rằng phải sống chậm lại nhưng lúc nào cũng nhìn đồng hồ, ranh giới nhanh chậm là vô định, trừu tượng và tùy vào quan điểm mỗi người.
      Ngoài kia thì nhanh, trong này thì chậm, chỉ cách nhau chục mét đường đi, với những con hẻm thì khoảng cách vật lý có thể phân chia ranh giới đó, để khi ngồi trong hẻm được nghe chuyện đời của hẻm một cách chậm rãi, vào Hào Sĩ Phường nghe Phường kể những câu chuyện thời gian.

spacer

Bokeh



spacer

Thập niên 80 ở cửa hàng cafe 81


Chị Đại bước vào quán.
      Thành phố ồn ào vậy, sao không tìm nơi nào mà nghỉ, guồng quay hiện đại cái gì cũng phải mới mẻ mới hợp thời, chạy theo hoài cũng mệt, dừng chân ghé qua những thứ cũ kỹ nghỉ tí, mệt rồi. Ẩn mình ở con đường nhỏ như hẻm mang tên Nguyễn Văn Nguyễn, đặc điểm nhận dạng thường có chiếc xe cổ đằng trước quán, khi thì Vespa dạo gần đây thì Cub 50, không biết xe còn chạy được không chứ thấy chức năng chính là làm bạn diễn cho các bạn trẻ và cả những bạn lớn, ai đi từ Trần Quang Khải vừa rẽ vào khoảng 15m thì sẽ thấy,  giao diện quán nhìn từ ngoài vào cũng không rình rang rầm rộ lắm, chạy xe qua cái vèo chắc sẽ lỡ trớn chạy luôn, cho nên những gì để thưởng thức chiêm nghiệm thì làm chầm chậm thôi.

Đằng trước có đặt một chiếc ghế gỗ nhỏ ngay cái cửa sổ xanh nhỏ, trên có treo mấy chậu bông cây lá cành cũng nhỏ, góc nhỏ nhỏ này nhìn rất nhỏ. 

      Cửa chính được thiết kế đặc biệt với chức năng biến đổi không gian và thời gian, nghe ảo diệu phi thường nhưng về cảm giác thì hơi ảo chút thôi, những gì hiện ra khi vừa bước qua khung cửa là những tách biệt với ồn ào phố xá, tương phản với không gian thành thị nhưng cũng rất thân quen vì chúng ta đã bắt gặp đâu đó trong những cuốn album của gia đình.

Tường vách ngày xưa vì cũ mà bông tróc, còn ngày nay muốn quay lại ngày xưa mà bốc tường trang trí, sách vở cũ kỹ, bàn ghế cũ kỹ, tranh ảnh cũ kỹ, cái đồng hồ treo tường cũ kỹ kia ở nhà cũng có một cái, kể từ lúc nhận ra được đó là cái đồng hồ đến giờ nó vẫn chạy tốt.

Tivi này chưa bao giờ thấy quán mở, được chắc qua coi Việt Nam đá với Myanmar (hôm nay Việt Nam đá với Myanmar).

Một góc không gian, quán hơi sáng lúc trời sáng và hơi tối lúc trời tối, cơ mà sáng tối gì thì cũng ấm cúng cả.

Bạn thời gian của mẹ

Giờ thấy người ta nghe EDM giựt giựt quẩy quẩy đồ nhiều, cũng hay, mà dô đây thì nghe nhạc của ngàn chín trăm hồi đó, cũng hay, cơ mà thích cái phong cách vintage classic của cái dàn nhạc này.

Trước hay nghe đài với hải ngoại bằng cái radio này, có tiếng rè rè nhuốm màu cát-sét.

Smartphone giờ đã là tiêu chuẩn điện thoại bây giờ nhưng đối với nhiều người thì tiếng reng reng từ những chiếc điện thoại quay số đã trở thành một phần kí ức, giờ chúng đã là những món đồ cổ mà nhiều người lục lọi, săn tìm, như người ta rồi sẽ tìm kiếm thanh xuân giữa những đoạn không còn thanh xuân.

Đây có thể nói là góc sáng nhất ở quán, cũng là nơi pha chế đồ uống cho khách, đồ uống ở đây thì dao động từ 35k - 50k, cũng phù hợp cho một ngày cuối tuần,  bạn nào không thích mờ mờ đen tối thì ra đây ngồi, có một bộ bàn ghế đối diện, ánh sáng đi vào nhiều nhưng không gắt, dễ chịu lắm.

Đường kẹt xe quá, vào cafe 81 thôi anh.
      Những điều mới mẻ lúc nào cũng dễ thu hút hơn cái cũ kỹ, quần áo mới sẽ đẹp, hợp thời, điện thoại mới sẽ tích hợp nhiều tính năng, xe mới sẽ bốc, sẽ bảnh, người mới sẽ xinh, sẽ đẹp, vậy còn lại gì cho cái cũ ... nếu chịu khó dừng chân, ghé ngang rồi quan sát thì những thứ cũ kỹ sở hữu nét đẹp mà thời gian không thể nào đổi tên, mới cũng thành cũ, cũ thì vẫn cũ.
      Người mình cứ vội vội vàng vàng, sáng 8h làm chiều 5h về tối 10h ngủ sáng 6h dậy, cứ quay quay như mô tơ máy, chạy quài máy mỏi, máy mệt, vậy đèo nhau về thập niên 80 ở cafe 81.


















spacer

Cuối tuần rồi - Bà Đen thôi

#photo by nguoixedich
       Xong một tuần mệt mỏi rồi, giờ tính đi đâu, cà phê cà pháo riết cũng chán, thôi thì đi đâu xa xôi cho mát lòng mát dạ, Bà Đen chăng. Nghe tới là thấy mệt mệt rồi, nhưng với ai thích chinh phục, thích hoang dại hoang dã thì ... ô kê đi thôi.       Sớm chủ nhật cuối tháng 10/2018 tụi mình bắt đầu lếch những bước đầu tiên lúc 4h25 sáng.Hành trang mang theo cũng hông có gì nhiều, mấy chai nước, chút bánh trái cộng thêm cái háo hức được săn mây trên đỉnh.
      Cứ men theo cột điện mà lên nghe thì dễ ăn, thì đúng là như vậy, nhưng đoạn đầu nếu không có người dẫn đường thì cũng dễ lạc, cũng may trong nhóm có một pé ở Tây Ninh, chiến qua cung này cũng vài lần nên cũng yên tâm..
      Cơ mà trời còn tối thui, 3 đứa 3 cái đèn pin soi soi bước bước, hông biết mấy bạn leo trời tối có cảm giác này hông, chứ vừa đi vừa soi đèn hơi đau mắt, chắc tại chưa quen. Sớm có mua 3 ổ bánh mì, nhưng chưa muốn ăn nên leo được một đoạn là bắt đầu hổn hển rồi. Nghỉ tí đã.

#photo by nguoixedich
      Hít chút gió núi, mỗi đứa một gốc đá ... tận hưởng ... mát. Cả nhóm tiếp tục hành trình, lúc này thì đường mòn theo cột điện đã hiện rõ rồi nên cứ men theo mà đi. À mà leo núi thì nhớ trang bị cái balo trợ lực, balo mình hông có trợ nên nặng trĩu, bắt mợt... nhưng máy móc cũng nóng dần nên chạy cũng ô kê. Lên đoạn nữa thì bắt gặp một tảng đá lớn có nước suối chảy ra, lúc này trời cũng vừa sáng, nước suối thì mát vô cùng, mặc kệ ở trên có cái gì chảy xuống, tranh thủ lấy nước tát dô mặt cái đã, ta nói đã gì đâu, rồi thì phè phỡn.

#photo by nguoixedich
      Dòng suối nhỏ nằm kế bên trái chỗ 3 đứa ngồi. Tấm này 3 đứa đang diễn sâu, bỏ công đi mà hông diễn cũng uổng hầy. Cảnh đẹp đúng hông, trong lành mà mát rượi. Đã dị trời xanh còn khuyến mãi cho cái tuyệt phẩm này.

#photo by nguoixedich
      Ban đầu có hình cá heo cá chép gì đó, chụp hông kịp rồi cá bơi đâu mất, lát gôm lại thành ra cái này, nhìn giống lưỡi liềm quá. Mẫu chính diễn ăn cảnh, bắt trọn khoảnh khắc luôn. #Tekatoji Bùi.
Chỗ này sẽ là nơi dừng chân lý tưởng cho các bạn, có view rộng thoáng đãng, có mây có suối, yên bình. Nhưng khuyến khích dừng lúc sáng sớm hoặc chiều tối thôi nhé, giữa trưa dừng là nắng bể đầu luôn. Đi tiếp nha, chặng đường còn dài, nhiều cái hay hay đang chờ phía trước, lên thêm một tí thì thấy cái này.

#photo by nguoixedich
      Nhánh cây dại mạnh mẽ vươn lên trên đá, cằn cỗi mà đầy nghị lực, thiệt đáng khâm phục, bởi nên hoàn cảnh có khó khăn thế nào cũng ráng mà vươn lên nhe các bạn. Dọc đường thấy nhiều hoa nhiều cây là lạ, mình cũng hông rành về bông cây lá cành gì nên cũng hơi tò mò.
Ai biết đây là cây gì hông.

#photo by nguoixedich
      Gặp em này nhiều lắm, có đoạn trải dài 2 bên đường, dắt bồ đi qua cũng không kém phần lãng mạn đâu. Dọc đường có bắt gặp ốc núi nữa.

#photo by nguoixedich
      Quan niệm dân gian trong vùng thì ốc núi Bà là con vật linh thiêng gắn liền với giai thoại núi Bà Đen, chi tiết như thế nào thì các bạn có thể tự tìm hiểu thêm nhé, ốc thường chọn lá những loài thảo dược trên núi làm thức ăn nên người ta nói rằng ăn ốc trị bịnh, có thể chế biến nhiều món như hấp xả, xào me, xào tỏi, blah blah, nghe hấp dẫn quá, lần sau ghé lại Tân Ninh sẽ ráng làm thử 1 dĩa, giờ đi tiếp thôi. Chặn đường cũng ngắn hơn nhiều rồi, cứ nhìn vào số cột thì sẽ biết, mà đừng có lạm dụng nhìn quá, kẻo nản.

#photo by nguoixedich
      Đang cột 99 hì hục quá trời, tự cảm thấy đi được một đoạn khá xa, ngước lên thấy cột 100, mắc mợt, tụt mood dễ sợ. Nhưng mà cũng gần tới rồi, cảm thấy háo hức. Lên tới nơi thì thấy các bạn cắm trại đêm qua cũng bắt đầu dọn lều chuẩn bị xuống, chắc đêm qua là một đêm đáng nhớ của các bạn, tuổi trẻ cuồng nhiệt, hoang dại và lên tới đây rồi thì hông cần ngại...

#photo by nguoixedich

#photo by nguoixedich
      Tiếp tục lên thôi, sắp tới dồi, lên tới đây đi qua công trường đang xây cáp treo thì sẽ tới được chóp đỉnh. Rồi đây, khi cáp treo hoàn thành thì già trẻ lớn bé bầu bì gì cũng leo được Bà Đen. Vậy thì cũng tiện cho ai khao khát một lần được đặt chân lên Núi Bà mà hông muốn tốn nhiều sức, nhưng với nhiều người thì chinh phục núi Bà bằng chính đôi chân mình vẫn ý nghĩa hơn nhiều, có thử thách, có cố gắng và ... có bạn đồng hành.

#photo by nguoixedich
      Tụi mình đặt chân lên tới đỉnh 986m thần thánh là đúng 7 rưỡi, tính cả thời gian phè phỡn suốt chặn là 3 tiếng, nắng ấm và đẹp, gió mát và mạnh, ai mặc quần còn quần, ai mặc váy bay váy lấy dây buộc lại, mà chắc hông có thành phần biến thái nào leo núi mặc váy đâu ha... tiếc cái là hông có mây nhiều nên kế hoạch săn mây thất bại, bù lại thì săn nắng săn gió săn mặt trời. Trên này bắt gặp nhiều nhóm cắm trại nướng thịt từ đêm qua, gặp nhau ai cũng tươi cười chào nhau như chưa hề xa lạ, thiệt là dễ chịu, quên cả mệt, giờ mới chịu lôi 3 ổ bánh mì ra gặm, bánh mì của pé dẫn đường mua ở đâu mà ngon, bánh mì thơm mùi núi, ngon nhức nách.
Giờ tới đỉnh rồi, tận hưởng thôi

#photo by nguoixedich
      Xa xa là hồ Dầu Tiếng, tại đây sẽ có cái nhìn toàn cảnh thành phố Tây Ninh, mẫu chính của chúng ta đang rất là hưởng thụ, nắng sớm không gắt mà rất ấm nên mấy đứa cũng tranh thủ tận hưởng khung cảnh bao quanh mình ... nhẹ nhõm quá. Chẳng phải thành phố chật chội người ta luôn muốn có những khoảnh khắc này hay sao, vậy còn đợi gì, cuối tuần tới - Bà Đen thôi.
spacer

Tây Ninh - Một giao diện khác

#photo by nguoixedich

     Nếu một ngày đang ngồi quán nước, ngồi văn phòng hay là đang nằm phơi thây ở nhà, bạn nghe ai đó nhắc tới Tây Ninh thì hẳn là sẽ liên tưởng ngay đến những núi Bà Đen, hồ Dầu Tiếng, tòa thánh Cao Đài, hay là bánh tráng phơi sương, bò tơ Tây Ninh gì gì phải hông.

     Bởi lẽ những nơi đó, thứ đó đã quá quen thuộc trong tiềm thức của mỗi người dân địa phương, là những hình ảnh mặc định đối với người dân tỉnh thành khác khi nhắc về nơi này. Vậy biểu tượng của Tây Ninh là gì nà.

       Một buổi sáng thứ 7 đẹp trời cuối tháng 10/2018 đang trong giờ làm việc thì tự nhiên lại muốn xê dịch một chút, bị lâu rồi hông được xê nên thèm, thế là 2 đứa quyết định chiều leo Bà Đen cắm trại, tối sẽ nướng thịt trên đỉnh rồi phơi sáng với con Canon EOS M10, dự định ảo diệu và thú vị trong một quyết định bất chợt. Thế là chiều ra 2 đứa phi xe lúc 4 rưỡi từ Sài Gòn lên đến Tây Ninh là đúng 7h, lên trển thì nghe nhỏ cháu ku bạn báo tin sét đánh là trển mới mưa xong, đường lên gian nan mà cắm trại lạnh ướt teo, thế là mấy đứa rủ nhau đi ăn bò tơ rồi dạo Tây Ninh, chạy đến vòng xoay Cách Mạng Tháng Tám và 30/4 thì bắt gặp công trình nhỏ này. 

#photo by nguoixedich


#photo by nguoixedich

       Thấy đẹp đẹp hay hay nên dừng xe làm mấy tấm phơi sáng, đẹp các bạn ạ, tiếc cái là hôm mình đi ngày thường, chả lễ lộc gì nên tòa tháp truyền hình phía sau hông lên đèn với xung quang hông phun nước nên bớt đẹp một tí. 

       Nghe pé cháu ku bạn nói đây là biểu tượng hình ảnh núi Bà Đen sừng sững dưới trời nam, phía dưới là hình ảnh hồ Dầu Tiếng, sau tìm hiểu thêm thì được biết công trình này được xây dựng để kỉ niệm 40 năm ngày giải phóng Tây Ninh và cũng trở thành công trình biểu tượng mới của thành phố Tây Ninh.

       Mình cũng hông rõ vào dịp gì thì người ta mới lên đèn tháp truyền hình và phun nước xung quanh để mình có được một tấm phơi sáng xức xắc cho biểu tượng này, ai biết nói nhỏ cho nghe nhé.

         Lần sau có ghé Tây Ninh, nhớ lếch bánh qua đây làm vài tấm rồi về nhé.
spacer